
Chẳng hiểu lão Vệ lanh chanh , dọn dẹp mò mẫm thế nào xóa mất cái file mình hát
, thế là anh Vinh giám đốc và anh Hải cho 1 trận om sòm , hiz.Rốt cuộc lại phone tới tấp năn nỉ mình thu lại . Okie , thu lại thì thu mà nhớ gì chết liền.Cả buổi , mình và anh H cố gắng mà chẳng nhớ bao nhiêu thế là cố công dùng chương trình recovery tìm lại file bị xóa, hiz mà đành pó tay
, k0 khôi phục lại file nguyên được nữa .Vocal tìm lại được rời từng phần như cái ly vụn vơ, chẳng biết phải ghép lại thế nàõ ....Đúng thật âm nhạc, cảm xúc đến hòa vào giai điệu trong thoáng chốc ngay thời điểm đó rồi trôi tuột luôn, mất đi thì khó thể nào tìm lại được, có cố ắng cũng
.Ức wa', tệ thật , bản thu lần trước hay thế mà bây giờ thành công cốc . Anh H tức bỏ về , a Vệ níu kéo mình , thế là trong 1 phòng thu chỉ có 3 người , Mr Kennic, Đại Vệ và mình , oa oa , hát chẳng thoải mái tí nào, làm việc chung với người lạ mình k0 quen
.Anh Vệ lại còn bảo mình hát thêm phần giọng nữ nữa chứ ( lần trước anh H bảo bỏ mà ) nghe cứ y như cái kiểu đối đáp của TT và UHP , hix hix , khổ thân tôi.Nghe chán chưa từng ,(

-----------------------------------------------------
" Vì sao em nỡ nói với anh 1 câu mai chúng ta k0 gặp
Vì sao em cứ đánh thức 1 con tim đang mộng mơ
Vì sao con tim anh đây 1 lần nữa cố chấp như vậy
Vì sao con tim anh đây vẫn yêu em dẫu biết mai anh phải quên
**Còn trong anh mãi những phút giây đang nhìn em
...Có khi ngồi cười và vui mình anh
Thầm lặng yêu em mà anh chưa từng dám nói...
Nhiều lần đã hứa chúng ta sẽ không gặp nhau
rồi cũng nhớ nhau , lại tìm đến nhau
Vẫn biết rằng tình ta sẽ không như mộng anh mơ
Muốn sống bên em dẫu biết chỉ là mơ
Và anh vẫn cố chấp níu kéo nhau dù rằng anh sẽ đau...
Đừng nói với anh rằng chúng ta đến vậy thôi
Và xin em chớ nói hết với anh dù rằng em sẽ đi..."
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét